|
Thực vậy, phụ nữ không đều trị nội tiết thay thế trong giai đoạn mãn kinh mất nhiều răng hơn người có dùng nội tiết thay thế (Dainell, 1983 ; Kibbs và cs.,1990). Hơn nữa, phụ nữ mãn kinh có dùng nội tiết thay thế có chỉ số mảng bám thấp hơn, nhưng điều này có thể giải thích do các thói quen khác nhau ( Norderyd và cs., 1993). Kết quả giữa các nghiên cứu không giống nhau có thể do định nghĩa về loãng xương của các tác giả khác nhau (Salvi và cs.,1997). Điều ghi nhận thú vị là sự tiêu thụ thuốc lá và dùng nước có nồng độ Fluor cao làm cho bệnh nhân dễ mất một khối lượng xương và tạo thuận lợi gây loãng xương (Phípp và Burt, 1990 ; Kraal và Dawson- Hugues, 1991 ). Ngược lại mất răng do mất bám dính làm cho bệnh nhân dễ loãng xương (Salvi và cs,. 1997). Như vậy, có thể là loãng xương làm cho tiến trình mất bám dính trở nên nhanh chóng , vì hai dạng bệnh lý này có bệnh căn chung, trong một nghiên cứu trên 29 bệnh nhân bị osteopenie cho thấy có 27 người bị bệnh viêm nha chu nặng (Genco 1996; Groen và cs., 1968). Daniell (1983) nhận thấy đa số bệnh nhân có vấn đề loãng xương thường mất răng ở tuổi 50 đến 65. (nhakhoathammy.com.vn) Từ khóa: Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
|

Sự xáo trộn nội tiết tố ở giai đoạn mãn kinh hay tiền mãn kinh làm cho phụ nữ dễ bị mất răng ( Groen và cs., 1968 ; Daniell, 1983).














